images
March 2, 2016 Bình luận

Những lời dạy của Bác về đạo đức

Đăng bởi:admin onMarch 2, 2016

 

 

 

 

Tự mình phải:

Cần kiệm.

Hoà mà không tư.

Cả quyết sửa lỗi mình.

Cẩn thận mà không nhút nhát.

Hay hỏi.

Nhẫn nại (chịu khó).

Hay nghiên cứu, xem xét.

Vị công vong tư.

Không hiếu danh, không kiêu ngạo.

Nói thì phải làm.

Giữ chủ nghĩa cho vững.

Hy sinh.

Ít lòng tham muốn về vật chất.

Bí mật.

Đối với người phải:

Với từng người thì khoan thứ.

Với đoàn thể thì nghiêm.

Có lòng bày vẽ cho người.

Trực mà không táo bạo.

Hay xem xét người.

Làm việc phải:

Xem xét hoàn cảnh kỹ càng.

Quyết đoán.

Dũng cảm.

Phục tùng đoàn thể.

– Đường cách mệnh, 1927.

– Hồ Chí Minh Toàn tập, NXB. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2000, t. 2, tr. 260.

 

Gạo đem vào giã bao đau đớn,

Gạo giã xong rồi, trắng tựa bông,

Sống ở trên đời người cũng vậy,

Gian nan rèn luyện mới thành công.

– Nghe tiếng giã gạo, t. 3,

  tr. 350.

 

Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào. Bây giờ phải gánh chức Chủ tịch là vì đồng bào uỷ thác thì tôi phải gắng sức làm cũng như một người lính vâng mệnh lệnh của quốc dân ra trước mặt trận. Bao giờ đồng bào cho tôi lui, thì tôi rất vui lòng lui. Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh, nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi.

– Trả lời các nhà báo nước ngoài,

                                                       21-1-1946, t. 4, tr. 161.

 

Những lỗi lầm chính là:

1. Trái phép

               2. Cậy thế

               3. Hủ hoá

               4. Tư túng

               5. Chia rẽ…

               6. Kiêu ngạo…

Chúng ta không sợ sai lầm, nhưng đã nhận biết sai lầm, thì phải ra sức sửa chữa. Vậy nên, ai không phạm những lầm lỗi trên này, thì nên chú ý tránh đi, và gắng sức cho thêm tiến bộ. Ai đã phạm những lầm lỗi trên này, thì phải hết sức sửa chữa.

– Thư gửi Ủy  ban nhân dân các

                                        kỳ tỉnh, huyện và làng,

                                                       17-10-1945, t. 4, tr. 57, 58.

 

1- Mình đối với mình : Đừng tự  mãn, tự túc; nếu tự mãn, tự túc thì không tiến bộ. Phải tìm học hỏi cầu tiến bộ. Đừng kiêu ngạo, học lấy điều hay của người ta. Phải siêng năng tiết kiệm.

2- Đối với đồng chí mình phải thế nào? Thân ái với nhau, nhưng không che đậy những điều dở. Học cái hay sửa chữa cái dở. Không nên tranh giành ảnh hưởng của nhau. Không nên ghen ghét đố kỵ và khinh kẻ không bằng mình. Bỏ lối hiếu danh, hiếu vị…

– Bài nói chuyện với cán bộ

                                            tỉnh Thanh Hoá,

                                            20-2-1947, t. 5, tr. 54.

 

… Chúng ta phải kiên quyết tẩy sạch những khuyết điểm sau đây:

a.      Địa phương chủ nghĩa…

b.      Óc bè phái…

c.       Óc quân phiệt, quan liêu…

d.      Óc hẹp hòi…

e.      Ham chuộng hình thức…

f.        Làm việc lối bàn giấy…

g.      Vô kỷ luật, kỷ luật không nghiêm…

h.      Ích kỷ, hủ hoá…

                                         – Thư gửi các đồng chí Bắc Bộ,

 1-3-1947, t. 5, tr. 71 – 74.

 

Bệnh chủ quan, bệnh ích kỷ, bệnh hẹp hòi, v.v.., mỗi chứng bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài. Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra. Vì vậy, ta phải ra sức đề phòng những kẻ địch đó, phải chữa hết những chứng bệnh đó.

Chúng ta chống bệnh chủ quan, chống bệnh hẹp hòi, đồng thời cũng phải chống thói ba hoa. Vì thói này cũng hại như hai bệnh kia. Vì ba thứ đó thường đi với nhau.

– Sửa đổi lối làm việc, 10-1947,

                                                     t. 5, tr. 238, 239, 299.

 

Cũng như sông thì có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức thì dù tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân.

– Sửa đổi lối làm việc, 10-1947, 

                                                                        t. 5, tr. 252-253.

 

Một dân tộc biết cần, kiệm, biết liêm, là một dân tộc giàu về vật chất, mạnh về tinh thần, là một dân tộc văn minh tiến bộ.

Dân tộc ta đang kháng chiến và kiến quốc, đang xây dựng một Đời sống mới trong nước Việt Nam mới. Chẳng những chúng ta phải cần, kiệm, chúng ta còn phải thực hành chữ Liêm.

– Cần Kiệm Liêm Chính, 6-1949,

                                                                    t. 5, tr. 642.

 

Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông

Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc

Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính.

Thiếu một mùa, thì không thành trời.

Thiếu một phương, thì không thành đất

Thiếu một đức, thì không thành người.

– Cần Kiệm Liêm Chính, 6-1949,

                                                                    t. 5, tr. 631.

 

Chúng ta hay nể nả. Mình chỉ biết mình thanh liêm là đủ – Quan niệm: Thanh cao tự thủ không đủ. Tất cả chúng ta phụ trách trước nhân dân trong anh em phải có phê bình và tự phê bình… phải mở cửa khuyến khích lãnh đạo phê bình và tự phê bình.

– Lời phát biểu trong phiên họp Hội đồng Chính phủ,

11-1950. Tư liệu Bảo tàng Hồ Chí Minh.

 

Tất cả chúng ta phải thi hành phê bình và tự phê bình một cách liên tục và thực thà… Có thế ta mới tiến bộ…  Nhưng nhận lỗi chưa đủ, phải kiên quyết sửa l

Bình luận

Our Clients

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Fusce scelerisque nibh et neque faucibus suscipit. Sed auctor ipsum ut tellus faucibus tincidunt.

qhdn
logo_sv
logo
banner sieuthivieclam
nvhtt
ltn
Powered by WordPress.
Copyrights © WordPress.